[Hiddles] He is a miracle


Dạo gần đây không viết blog nhiều, vì mình không có thời gian cũng như không có nhu cầu xả ra [đa phần xả với cô Mèo rồi nên cũng lười viết lại lần nữa]. Với lại người ta cũng nói, viết blog nhiều là dấu hiệu của sự cô đơn, mà mình thì đang rất vui vẻ và hạnh phúc, nên có lẽ cứ thế đi

Nguyên tháng này anh đi tour quảng bá cho Thor 2, tin tức ngập mặt và dồn dập, cũng chính vì nhiều và dồn dập nên mình chỉ đủ sức làm trên page, ko còn mang về hang nữa. Hơn nữa vì quá nhiều và quá dồn dập, lại là lên hẳn 1 level mới về cái sự đáng yêu tuyệt vời, về phép màu mang tên Tom Hiddleston nên mình càng bị ngợp ko thể chờ trút ra hết dc mà phải nói với ai đó đã. [Cái này phải cám ơn cô Mèo nhá]

Vậy mà sáng nay đọc fan acc của bé Chi, 1 bống Việt ở Phap dc gặp trực tiếp anh khi đêm qua anh đến Phap Pr, mình khóc như mưa mà cũng cười sằng sặc. 5h sáng, viễn cảnh thật kinh dị vậy đó.

Đây là bài fan acc của bé Chi

https://www.facebook.com/notes/tom-hiddleston-vietnam/fan-account-g%E1%BA%B7p-tom-%E1%BB%9F-paris/747476751934546

Đêm qua tâm trạng của mình là rất lo sợ. Có thể nói, tầm 3 tháng trở lại đây, mức độ đề phòng của mình đối với anh giảm đi rất nhiều, nói nôm na là mấy cái hàng rào bị đạp đổ cũng ko còn quýnh lân xây lại, vì mình thật sự có điều kiện để đào sâu thêm hiểu biết của mình về anh, có ng` cũng đủ nhạy cảm như mình đã phân tích về anh với mình, nên càng hiểu sâu về con ng` anh, mình càng nhận ra, con ng` đó, chưa 1 lần nào mâu thuẫn với những gì mình biết cả. Anh hệt như 1 bức tranh ghép hình lớn mà mình là ng` đang nhặt nhạnh từng mảnh ghép đó. Ban đầu, khi tranh chưa định hình, mình đầy hoài nghi, nhưng giờ với mình, bức tranh đã định hình và mình chỉ là nhặt nhạnh những mảnh còn thiếu cho hoàn chỉnh và phong phú thêm thôi. Những mảnh ghép mới của anh đã ko còn làm mình ngạc nhiên, vì mình đã thấy dc, “hợp lí mà, con ng` anh như thế thì abc,xyz gì đó như thế là đúng rồi”. Là vậy đó. Đúng như 2K nói. Thật sự mình thương anh đủ để tin anh rồi, đủ để liều và để để chịu tổn thương rồi.

Chính vì lí do này mà hôm qua mới lo sợ đó. Mình vừa hóng tin của bé Chi, vừa sợ không muốn biết. Cái bản năng con cua lại dc dịp trỗi dậy, lại nghi ngờ, nhưng lần này khác, ko phải là nghi ngờ hướng về phía anh, mà là về phía bản thân mình. Fan Châu Á nói chung và Vn nói riêng thì hẳn khác với Châu Âu 1 trời 1 vực rồi, lần này là bé Chi, 1 fan đại diện cho lối nghĩ của Châu Á và hơn hết là của cộng đồng Bống Vn sẽ trực tiếp đánh giá và cảm nhận con ng` anh, nên mình lo đến nỗi…… đi ngủ sớm, ko muốn thức trông tin nữa

Thú thật thì, mình đã hạ hết mọi tiêu chí xuống, cố gắng phát quang hết những gì mình đã từng nghĩ [hoặc cứ cho là áp đặt] về anh, về sự dịu dàng nhiệt tình của anh. Mình gạt bỏ hết và giữ cho bản thân tin tưởng, tự đấu tranh để đón nhận chuyện “kết quả có ra sao thì mình vẫn sẽ chấp nhận anh theo cách mình có thể”. Mình từng tin [theo cơ sở những điều fan châu Âu Mỹ nói là chủ yếu, những ng` có cách nghĩ và lối sống khác mình] rằng anh thế này thế nọ, anh khác biệt này nọ, lần này dẹp hết. Mình chỉ giữ lại niềm tin, có thể anh sẽ ko thể nhiệt tình dịu dàng mọi lúc với mọi ng` dc, có thể anh sẽ ko phải là huyền thoại hoàn hảo cưng fan chiều fan, lăn tăn cùng fan như thế dc, nhưng chắc chắn, cái lòng thành của anh là có thật. Và mình chỉ cần em Chi nói là anh có điều đó, còn lại có thế nào, mình vẫn sẽ thông cảm và chấp nhận anh. [mình đã phản bội bản thân như thế đó *ôm mặt khóc* ]

Và bởi thế cho nên, sáng nay khi đọc fan acc của Chi, mình đã khóc. Khóc vì vui, khóc vì GATO, khóc vì muốn đó là mình, và hơn tất cả, khóc vì lại 1 lần nữa anh chứng minh cho mình thấy, tình cảm hơn 2 năm qua của mình là rất thật, là rất đáng, không hề là đơn phương vì anh đã đáp trả mình theo cách mà mình chấp nhận và mong mỏi, đó là chính con ng` thật của anh. Con ng` thật chứ ko phải 1 celeb với bộ mặt trước ống kính và sau ống kính hoàn toàn khác nhau. Mọi thứ ở anh đều thật, và mình chỉ cần có thế để thấy xứng đáng.

He is a miracle. Just the way he is, and he makes all of us cry in joy

Chỉ cần là chính anh, và điều đó mới là thứ khiến mình vui nhất, thấy đáng nhất, thấy hạnh phúc nhất

Thời gian qua yêu anh, quả thật, mình là đứa nhận dc rất nhiều. Sự lạc quan của anh, sự bao dung của anh,…. nói chung đều ảnh hưởng đến mình. Với mình, anh vẫn là 1 niềm cảm hứng, một nguồn năng lượng, và điều đó mang lại cho mình niềm vui. 2 năm qua, mình đã rất hạnh phúc.

Tình cảm của mình với anh, thật sự đã vươn lên thêm 1 mức rồi đó. Hôm nào có đủ tĩnh tâm, mình sẽ nói về nó.

Nhớ cách đây hơn 1 năm, vào dịp nào đó ko nhớ, mình đã từng viết rằng. Thật cám ơn vì anh đã tồn tại, thật cảm ơn vì đã để em biết và yêu anh. You light up my world. Giờ mình vẫn muốn nói những lời này. Và kèm theo đó. Cám ơn anh, vì đã là chính anh. Thế là đủ rồi.

 

Advertisements

9 thoughts on “[Hiddles] He is a miracle

  1. Thư của bé Chi, thật sự tuyệt vời ^^. Tự hào với Ao nhà Bống quá, toàn nhân tài

    Dear Tom,

    When I bought the ticket to the premiere to meet you (yes, to meet you. I would love to see Thor: The Dark World a little bit sooner too, but really hurry I am not), I didn’t know that you would have a Loki World tour, so maybe, just maybe you didn’t know how we Asian fans were crazy in love with you. And even if you know about Asian fans (now you know), I don’t think you have known about Vietnamese fan club of you, being in a little country that no star would come over. We often joke about what we would do when we meet you, ask for a hug? Tell you we love you? Thank Luke for herding you every times in an event? And there are of course some pervert things, since we know we don’t have a chance, so we can joke, can’t we?

    But then, here I am, I have a chance to meet you, to tell you about us, about our love to you, a sometime-crazy love, but not a blind one.

    You know, our little place dedicated for you, Tom Hiddleston Vietnam Facebook page, is created not by teenager girls, but all of the admins are more than 23 years old, all mature enough to be responsible to themselves. So for them, for me, for many of 3000 page members, you cannot be just a handsome idol that we fancy, which you are, not only a talented actor that we admire, which you are too; well some of us have some wild fantasies too, there are no limit age for fangirling, but you are much more than that. A lot of your fans all around the world must have said it to you, right? That you are an inspiration, a model of our life. That you are a great man. We call you, half-jokingly, our “Cult leader”, because when you talk about “Loving your life”, about “Thinking positive”, about “Judging nobody”, about “Passion”, about “Caring”, about “Helping people”, you show us a way to live, and hopefully, to become better people ourselves. We are making page uniform shirt, because we are proud. Proud of being your fan, proud of you, proud of our ability of choosing a good man to admire and of changing ourselves into something better thanks to that man. We learn a lot from you.

    It begins from small gestures. After an exhausting day of works or studies, we are frustrated. But then we remember that you are working so hard too, trying to become another person in a short time while flying or fighting, that what you do is not only physically or mentally exhausting, but both; we still see, though, you smiling, you laughing, you being nice and respectful to co-workers, you lightening the mood for everyone and making the job a little easier. So we come home with a smile to our family, too, instead of a grimace or some complains. Or when I learn how to walk like you. Or to look people in the eyes when they talk, like you.
    Then it becomes bigger. Many of us are practising and improving everyday our English by watching your films and interviews. Thanks to you, we learn to read Shakespeare. You love Shakespeare, that we know, but then we don’t have many translation of Shakespeare’s oeuvres into Vietnamese, for their difficulty. We struggle with our varied English level to read the original English version, wanting to know about its beauty that makes you love. There is one of us, Loan, she is translating and subbing The Hollow Crown series herself, doing what is not easy even for an experienced translator – translating Shakespeare. One of our admins will go studying in the UK next year, by working, learning and saving money, and one of her motivations is you.
    We learn to let ourselves Care, to have Compassion, to Help people around us. We learn to Loving our life, to Believe of the good, to Making efforts. De-lay-ed Gra-ti-fi-ca-tion too. :D
    I have talked too much about us, haven’t I? This letter is supposed to talk about you, about how amazing you are. However, I know nothing about you, except what you have done to us. Being so far from you, we have no knowledge about your loves, hates in your private life (but then we don’t really want to sneak what you consider private either). Being so far from you, we cannot know all about the hardship of your life or your works; there is nothing that we can do to share, nor to help. We can just worry about you when your sadness or illness go through the screen, pray for your happiness and health and success. And, if we are lucky, like me right now if you are reading this letter, we can make you know that somewhere in the world, there are people are having a better life thanks to you, that you mean a lot for so many people, that you are changing the world; that you have supports and love, respect and even worship, and all the best-wishes in the world.

    Be safe, be healthy, and above all, be Happy.

    Cảm ơn anh thật nhiều, Thomas Hiddleston. Chúng em yêu anh nhiều.

    Paris, 22 October 13

    Linh Chi Pham,
    member of Tom Hiddleston Vietnam Facebook fan page.

    Attached file: More than 3,000 Love from Vietnam.

  2. liệu anh có xúc động khi đọc bức thư này không nhỉ? mình đọc mà cảm động rơm rớm luôn, thanks bạn Linh Chi Pham đã gửi bức thư này đến anh, nói được tất cả những điều mình (và những fan khác nữa) muốn nói với anh :(((

  3. Đọc cái bài của bạn Chi mà mình cũng run run, xúc động vô cùng.
    Thật là may mắn và tuyệt với khi được gặp anh
    Cảm ơn thế giới này có anh để hàng ngày có thêm nghị lực sống

  4. First off I want to say great blog! I had a quick question that I’d like to ask
    if you don’t mind. I was curious to know how you center yourself and clear your mind prior to writing.
    I have had difficulty clearing my thoughts in getting my
    thoughts out. I truly do enjoy writing but it just seems like the
    first 10 to 15 minutes are wasted just trying to figure out how to
    begin. Any ideas or tips? Thank you!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s