Silence like a cancer grows


Mình thích bản phối này lắm, nghe nó ko quá xa nguyên tác, nhưng vẫn đậm chất rock

Dạo này tự dưng cảm thấy mình nằm ở rìa xã hội (một lần nữa), đúng kiểu “Silence like a cancer grows”, thứ cần nói thì ko thể nói, cũng ko biết nói với ai. Hội chứng cuối năm sắp già thêm 1 tuổi chăng :v

Hello darkness, my old friend
I’ve come to talk with you again
Because a vision softly creeping
Left its seeds while I was sleeping
And the vision that was planted in my brain
Still remains within the sound of silence

In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone
‘Neath the halo of a street lamp
I turned my collar to the cold and damp

When my eyes were stabbed
By the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence

And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more
People talking without speaking
People hearing without listening

People writing songs
That voices never share
And no one dare
Disturb the sound of silence

“Fools” said I, “you do not know
Silence like a cancer grows
Hear my words that I might teach you
Take my arms that I might reach to you”
But my words like silent raindrops fell
And echoed in the wells of silence

And the people bowed and prayed
To the neon God they made
And the sign flashed out it’s warning
And the words that it was forming

And the sign said
“The words of the prophets
Are written on the subway walls
And tenement halls”
And whispered in the sound of silence

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s