[Movie] Spider-Man: Homecoming


Dạo này bận quá, cộng thêm không có phim nào coi mà thật sự thích nên không viết blog. Đợi đến giờ đi coi Nhện Nhí về, cảm xúc lại dạt dào, muốn tuôn trào ra. Quả thật là chỉ có Marvel mới có thể mang đến cho mình nhiều xúc cảm thỏa mãn đến như vậy.

dalmbkewsaanbnk

Ở lứa tuổi như mình, không thể nào là không biết đến series Spider Man. Có thể nói, Spider-Man ko chỉ nổi tiếng trong truyện tranh, mà còn là 1 nhân vật siêu anh hùng tiên phong trên màn ảnh. Thật ra mình KO thích Nhện của Tobey (trừ p2) vì mình khá là ghét con bánh bèo MJ và tính tính bạn PP này quá là loser. Đến giờ nhắc đến MJ vẫn cảm thấy nổi da gà vì ác cảm với nv, ác cảm nhiều đến nỗi mình chả muốn phim nào của nhện mà có ng yêu là MJ luôn. Đây là 1 trong số các lý do mà mình khá thích TASM của Nhện Andrew dù phim này bị chê ko ít, nhưng kệ. Gwen’s so cute

Dù rất tiếc Andrew, nhưng phải nói là Tom Holland lần này đã hoàn toàn chinh phục mình khi em ấy đã vượt mặt 2 đàn anh trước, thể hiện 1 Nhện Nhí vô cùng mới mẻ thuộc vũ trụ MCU trong lần reboot này. Đúng là trả về Marvel phát, cảm giác về thằng Nhện khác hẳn luôn, vừa rất gần với nguyên tác, vừa rất fresh, rất hiện đại, gần gũi với thực tế hiện tại, nhưng vẫn truyền tải đầy đủ những tinh thần dc tôn vinh ở các phần Nhện cũ, chứ ko phải reboot nhỏ tuổi cái là thiếu sức nặng đâu.

Với cá nhân mình mà nói, đây 1 lần nữa lại là thành công đúng chất của Marvel, một bộ phim vô cùng duyên dáng, nhiều cảm xúc và phát huy được thế mạnh xây dựng nhân vật vốn luôn là niềm tự hào của Marvel. Lần reboot này thật sự là Bình Mới Rượu cũng Mới. Định hướng Marvel sử dụng cho Nhện kỳ này rất trẻ trung và tươi sáng và việc đặt Nhện trong MCU đã khiến cho thế giới của thằng cu mở rộng ra nhất nhiều, tương tác được rất nhiều với các nv khác chứ ko còn lầm lũi 1 mình nữa.

Có 2 thứ đặc biệt xuất sắc ở lần reboot này, 1 – là tuyến nhân vật và 2 – là chất lượng diễn viên.

Hãy nói về chất lượng diễn viên trước, tất cả các vai chính trong Nhện kỳ này đều quá xuất sắc. Marvel vẫn dùng công thức cũ, đó là chọn 1 diễn viên “TIỀM NĂNG” kết hợp cùng dàn dv gạo cội có tên tuổi để hỗ trợ lôi kéo fan. Trong trường hợp của Tom Holland thì cậu bé ko chỉ dc 2 bác già Robert và Keaton hỗ trợ lôi kéo fan và còn hỗ trợ trong diễn xuất vô cùng nhiều luôn. Có những lúc mình nghĩ thằng cu xuất sắc như vậy là do 2 bác già thật sự “DẪN” dc nó, chứ cũng ko hẳn là do tự thân nó diễn dc đến đó nữa cơ [Đoạn trong xe hơi, mình nghĩ chú Keaton hù thằng cu sợ thật chứ chả đùa].

Tuy phần nhiều là định hướng xây dựng Nhện của Marvel, nhưng không thể phủ nhận Tom đã thể hiện Nhện Nhí kỳ này quá tốt. Không giống như Cap hay IM, Nhện và Peter Parker gần như là 2 phần tách biệt của một người. Tobey từng thể hiện thành công 1 Peter Parker vật lộn trong cuộc sống, Andrew lại thể hiện tốt 1 Nhện năng nổ vui vẻ, nhưng đến Tom Holland chúng ta mới thật sự thấy dc 2 mà 1, 1 mà 2 của Nhện và Peter. Tom đã rất xuất sắc cân bằng dc hình ảnh của 1 người Nhện và hình ảnh 1 cậu học sinh trung học 15 tuổi đang trải qua những biến đổi tâm sinh lý vô cùng bình thường. Tuy đã 21 nhưng Tom trong phim nhìn rất trẻ, rất là đáng yêu kiểu học sinh trung học. Nội chuyện thằng cu là ng` Anh, ko hiểu lắm về đời sống học đường ở Mỹ nên đã tình nguyện đi học trung học (dù chỉ dc 3 ngày) để xem ‘đời học sinh’ như thế nào là mình đã rất ưng. Suốt phim Tom có nhiều đoạn rất xuất sắc, mình sẽ phân tích kèm với phân tích nhân vật phía sau.

Diễn xuất chất lượng thứ 2 của phim đến từ chú Michael Keaton – Vulture, đúng là 1 villian xuất sắc kể từ thời Loki. Xuất sắc ở đây không nằm ở sự hoành tráng, khủng khiếp gì gì đó, mà nằng ở diễn biến tâm lý, tự thân nhân vật và diễn xuất xuất sắc (sẽ phân tích sau). Đoạn trong xe của chú với cu Tom, lần đầu mình coi mình đã nín thở hết cả đoạn đó luôn ý.

Diễn xuất chất lượng thứ 3, dĩ nhiên thuộc về lão Béo Robert. Cực kỳ xuất sắc dù thời lượng xuất hiện chắc chỉ có 5′ tổng cộng. Không hổ danh là vòng cast cuối nhóc Tom phải đóng cùng bác Robert để kiểm tra chemistry, quả thật là 2 chú cháu ăn ý cực kỳ, đẩy cảm xúc quá tốt. Ngoài ra thì 5′ thôi nhưng Robert đã thể hiện đầy đủ mọi đặc điểm tính cách của Tony, mọi sự phát triển của nv sau CW quá đã luôn ý .

Các diễn viên còn lại đều đóng tròn vai và rất tự nhiên, tạo nên 1 bối cảnh chân thực gần gũi vô cùng.

Hết phần khen diễn viên, giờ đến phần khen nội dung kịch bản và phát triển nhân vật. Lưu ý là có SPOILER nha

Đầu tiên là về Nhện Nhí lần này, mình rất mừng là phim đã thay đổi hoàn toàn so với 2 lần dựng phim trước ở khoản động lực của Peter. Về bối cảnh uncle Ben tuy lược bớt, nhưng mình nghĩ ko khác mấy với 2 phần trước (theo CW), nhưng hậu uncle Ben thì khác hẳn. Nếu 2 phần trước, động lực của thằng Nhện đều đến từ những nỗi buồn, tội lỗi và sự hối tiếc, thì phần này động lực của nó lại đến từ “Khát khao muốn làm người tốt”. Nó là 1 thằng nhóc 15 tuổi, việc quan trọng nhất trong cuộc sống của nó là đến trường hàng ngày. Nó thông minh, nó có thằng bạn thân, có crush trong sáng tuổi học trò, chứ ko phải thứ tính cảm “cần phải có kết quả, thề non hẹn biển, quằng quại đủ kiểu”. Điều duy nhất khác biệt ở đây là nó có sức mạnh, nó khao khát muốn dùng sức mạnh đó để giúp đỡ mọi người, làm người tốt. Biến cố Uncle Ben KO tạo ra khao khát ‘báo thù’ mà tạo ra khao khát ‘bảo vệ’. Đó là thứ khác biệt cơ bản nhất của Peter lần này và 2 Peter trước.

Peter lần này rất đơn thuần, hiện tại trong thế giới nó sống, làm người tốt = làm Avenger, vì Avengers cứu người, bảo vệ thế giới. Đó chính là lý do tại sao nó rất nỗ lực chứng tỏ bản thân với Tony. 15 tuổi, suy nghĩ rất đơn giản, nó nghĩ làm anh hùng là cái gì đó cao siêu lắm, cool ngầu lắm, chưa hề vấp phải những đánh đổi khó khăn. Được đi với Tony một lần mà nó nghĩ nó lớn rồi, nó đủ khả năng rồi, rất tự tin mong chờ được thể hiện, nhưng bản thân nó còn chẳng thể giữ bí mật với thằng bạn, cũng chẳng thể tự lo một mình nếu ko có bạn giúp. Nó không giống các đàn anh, chả thể tự may dc bộ suit bó ngầu lòi thế, sự thông minh, tháo vát của nó dừng lại ở chỗ chế dc dịch tơ Nhện đã là quá giỏi rồi. 15 tuổi ẩm ương dậy thì, đang ở cái ngưỡng tìm câu trả lời cho câu hỏi “ta sẽ làm gì với cuộc đời mình”, học đại học hay làm siêu anh hùng. 15 tuổi đầy tự tin và cứng đầu, luôn cho rằng mình làm đúng, bồng bột, nông nổi, đến khi đụng chuyện thì lại rất sợ hãi như bao đứa trẻ chưa lớn khác. đoạn trên phà là đoạn khắc họa đậm nét nhất cái sự thật Peter vẫn chỉ là 1 đứa trẻ, vô cùng thực tế và gần gũi trong đời sống

Mình thấy mọi người chê cảnh này rất nhiều, rằng mọi người đòi cảnh này không được hoành tráng, rằng sự xuất hiện của IM làm cụt hứng các thứ, nhưng thật ra các bạn mong gì ờ thằng nhóc 15 tuổi này, 1 mình nó giải quyết dc 1 vụ lớn thế này sao? Đoạn trên phà chính là lần đầu tiên cu Nhện nhìn thấy tận mắt thứ gọi là “trách nhiệm cho hành động của mình”. Nó chỉ đơn thuần muốn bắt bọn buôn vũ khí, nhưng bắt bọn nó đâu phải chỉ đơn giản là gô cổ về, ghi mảnh giấy như chiếc xe đạp vô chủ là xong. Và rồi khi mọi chuyện bắt đầu vượt tầm kiểm soát của thằng cu, như sự xuất hiện của FBI, vũ khí của Vulture phát nổ, nó “phải làm gì bây giờ?”. Nó đã làm hết khả năng của nó, nhưng vẫn không dc, nó phải làm sao nữa đây?. Thằng nhỏ hoang mang sợ hãi, nó chỉ biết lao ra dùng sức trâu, nhưng 1 mình nó thì thấm vào đâu dc. May mà Uncle Tony luôn theo sát nó. Làm người tốt, làm việc tốt với nó lúc này đã không chỉ còn đơn giản liên quan đến bản thân nó nữa, mà còn phải chịu trách nhiệm cho rất nhiều hệ lụy đến từ hành động của mình. Đó chính là thứ “trách nhiệm” Tony muốn nó tránh xa, muốn nó hãy cứ sống hết cái tuổi tươi đẹp, làm 1 Friendly Neighborhood SpiderMan thôi, đừng vội dính vào những bi kịch, những gánh nặng làm gì.

Peter là 1 đứa trẻ có năng lực, dc trao tặng cho một món quà, là bộ suit, nhưng như bao đứa trẻ khác, bộ suit khiến nó xao nhãng, nó quên mất rằng, trước khi có bộ suit đó, nó vẫn ổn, vẫn là 1 Spider-Man, đó là bài học Tony muốn dạy nó, thế nên gã nghiêm khắc thu lại bộ giáp. Đoạn trò chuyện của 2 chú cháu này là 1 trong những đoạn hay nhất trong phim, bởi vì nó khắc họ đậm nét ko chỉ Peter mà cả Tony. Bài học về chuyện bộ giáp hay con người làm nên người hùng, Tony đã quán triệt và nay dc truyền lại cho thế hệ sau như 1 di sản

2/3 bộ phim để cho Peter sử dụng bộ suit công nghệ cao, nhiều người đã chửi rủa rằng, Nhện này mất chất, rằng thằng này là thằng Nhện muốn làm Avengers chứ ko phải người Nhện. Nhưng mình thì nghĩ khác, mình nghĩ 2/3 đó là rất cần thiết để đến arc cuối- 1/3 còn lại, càng nhấn mạnh rõ sự trưởng thành của nhằng nhỏ, để rồi suit vải, suit công nghệ hay thậm chí là suit iron cũng không còn quan trọng với nó nữa, bởi vì NÓ mới chính là Người Nhện. Khi đã nhận ra danh tính của Vulture và vẫn quyết định ngăn chặn gã, đó là quyết định quan trọng nhất trong đời Peter cho đến lúc này, bởi vì nó đã tìm dc lý do tại sao nó lại trở thành Spider Man. Nó làm spider-man không phải để thể hiện, không phải muốn làm anh hùng, không phải vì bộ suit, vì gây ấn tượng với Tony, làm Avengers hay gì gì đó to tát cả. Nó làm spider-man đơn giản chỉ vì nó là đứa trẻ lương thiện, là đứa mang khao khát ‘bảo vệ’ và không thể làm ngơ trước cái xấu.

Khác với các phim trước, quá trình trưởng thành của Peter lần này không chỉ chịu ảnh hưởng từ Tony, mà còn cả phản diện Vulture nữa. Cả 2 đoạn trò chuyện của Peter và Vulture trên xe và trong nhà kho đều ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định và hướng phát triển của thằng bé. Cuộc trò chuyện với Tony sau vụ chìm phà chỉ ra cho Peter về thứ “trách nhiệm cho hành động của mình”, còn đoạn trò chuyện với Vulture trong xe lại chỉ ra cho Peter thấy tầm quan trọng của ‘bí mật danh tính’ và làm người tốt, hay kẻ xấu, ko chỉ là chuyện của 1 cá nhân nữa, mà luôn luôn tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến những người quan trọng với mình. Ai trong chúng ta cũng có quyền lựa chọn. Vulture vì gia đình, lựa chọn nhúng chàm, Peter hoàn toàn có thể vì bản thân lựa chọn im lặng, lựa chọn, sống 1 đời học sinh vô ưu, vô lo, coi như không biết gì cả. Nhưng đó sẽ không phải là Peter, không phải là cậu nhóc rất đỗi lương thiện, không thể làm ngơ trước cái xấu.

Mình thấy ít người nhận ra, nhưng với mình, lựa chọn từ chối gia nhập Avengers của Peter phần nhiều do ảnh hưởng của Vulture. Đoạn tâm sự trong nhà kho, gã nói với Peter về bài học cuộc sống, để nó nhận ra rằng không phải cứ làm những việc to lớn mới là hay, giải cứu thế giới thì không phải ai cũng đủ sức làm được, trong khi xung quanh đó còn biết bao thường dân, chịu ảnh hưởng trực tiếp thì lại chẳng ai chú ý đến. Tony có 3 đầu 6 tay cũng ko thể nào lo hết mọi chuyện từ to đến nhỏ dc. Thế cho nên, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, nó có thể làm người tốt, làm người hùng theo cách của mình,  sẽ là một Friendly neighborhood spider man, luôn ở sát mặt đất và bảo vệ cho những người dân thường, những người thấp cổ bé họng.

Có thể nói, đoạn trò chuyện của Peter và Vulture là phân đoạn hay nhất phim, hồi hộp ngộp thở, kèm theo diễn xuất quá xuất sắc của chú Keaton (mà mình đồ rằng thằng cu Tom nó sợ thiệt đó). Nó khiến mình cảm thấy dc toàn bộ sức nặng của câu nói kinh điển trong phần phim Nhện của Tobey “sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nhiều” dù chẳng cần phải lặp lại câu nói đó lần nữa. Hình ảnh Peter bước đi trong bữa tiệc, đứng bên này tấm kính, nhìn theo lũ bạn ở phía bên kia, nó càng chia rõ 2 thế giới mà thằng bé đang sống. Nó chằng thể nào CHỈ LÀ 1 đứa trẻ 15 tuổi bình thường như họ dc, nó có sức mạnh và trách nhiệm phải làm.

Toàn bộ arc cuối, Peter thật yếu đuối. Không có bộ giáp, nó chỉ có nỗ lực của bản thân trước những hiểm họa nghiêm trọng mà lần đầu tiên nó phải đối mặt. Đây không chỉ là 1 chiếc ô tô mất thắng lao vào xe bus trường, không phải là cái thang máy bị hỏng, không phải những ‘ng lớn’ luôn nhường nhịn nó 1 phần. Đây là kẻ sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ danh tính và gia đình, kẻ không do dự làm tồn thương người khác. Đoạn Peter bị đè trong cái nhà kho, mình thương nó đến bật khóc, sợ hãi, yếu đuối đến bất lực của một thằng nhóc 15 tuổi không có ai bên cạnh để giúp đỡ, ko có Mr Stark lặn xuống hồ cứu nó, càng ko có Mr Stark giúp nó đẩy phà. Nó hoàn toàn chỉ có một mình, và nếu nó ko thể tin vào bản thân, không thể nỗ lực giúp chính nó, thì nó còn có thể giúp dc ai khác nữa đây.

Tiềm năng của Peter là rất lớn, thằng bé cũng vô cùng dũng cảm, lăn xả, nhưng hoàn toàn không có sát ý. Toàn bộ quá trình ‘đánh boss’ của nó, nói cho vuông chỉ là tự vệ để không bị giết, không bị rơi, giúp cái máy bay không va vào khu dân cư, ko gây thảm họa. Đổ cả 1 cái nhà kho lên đầu nó cũng không làm Peter ôm hận với Vulture, bởi vì nó lương thiện, và còn bởi vì nó là trẻ mồ côi, nó làm sao có thể nghĩ đến chuyện khiến cho 1 ng` bạn của nó cũng mồ côi. Đó là lý do mà dù bị đánh sml, nó vẫn quyết phải cứu Vulture, bởi vì nó tuy ko thể làm ngơ trước cái xấu, nhưng càng ko thể làm ngơ trước sinh mạng.

Có thể nói, đây là Peter Parker gần với nguyên tác nhất và cũng ‘sáng nhất’ trong cả 3 đời. Mình đặc biệt rất yêu thích sự đổi mới ở khơi nguồn làm nên con người của Nhện lần này, ko phải từ đau khổ, tội lỗi, hối tiếc, trả thù, mà rất trong sáng, rất thiện lương, rất cute. Nv thì cute, cháu Tom Hà Lan lại càng làm nó cute hơn gấp bội, tuy nhiên mình khá quan ngại cho sự phát triển của nv này. Nói sao ta, việc Nhện vừa về dc phát Marvel liền ưu tiên đẩy nó lên làm phim trước cả Thỏ và Báo, theo mình là vì đây là thời điểm duy nhất còn tươi sáng trong đời nó. Chứ sau IW với A4, khả năng rất cao là father figure thứ 3 trong đời nó, Tony Stark cũng chết thì đời nó đen thật chứ chả đùa, muốn tăm tối thế nào, tăm tối thế đó luôn.

Đó là về thằng Nhện, giờ hãy nói về Villain Vulture của phần này. Từ phase 3 trở đi, mình thấy villian của Marvel chất lượng lên hẳn, đều là những nv có chiều sâu và rất gần gũi, động cơ có thể thấu hiểu chứ ko phải những loại vĩ cuồng, chiếm thế giới, phá thế giới cao siêu gì đó nữa. Nói trắng ra, tất cả họ đều là những thằng đàn ông lụy gia đình. Một Zemo mất gia đình sinh ra thù hận, một Kaecilius mất vợ, chìm vào đau khổ và khao khát dc giải phóng khỏi “thời gian”, một Ego muốn tìm thằng con đít nhôm về nối dõi và giờ là một Vulture vì chăm lo cuộc sống cho vợ con mà chăm chỉ làm “kềnh kềnh”. Vulture ko hề có sức mạnh, cũng chẳng có đầu óc gì đặc biệt, không có tham vọng với thiên hạ, chẳng có âm mưu gì cao xa, gã chỉ muốn an ổn làm ăn “under rada”, để chu cấp cho vợ con gã cuộc sống ấm no hạnh phúc. Gã làm mọi thứ để bảo vệ họ, kể cả việc lừa dối họ trong một thời gian rất dài. Gã làm gì cũng nghĩ trước cho gia đình và với gã, Gia đình mới là thứ quan trọng nhất. Vulture không hẳn là tàn bạo, gã cũng có những chuẩn mực đạo đức riêng của mình, lão cũng chả muốn bức cùng diệt tận thằng Nhện, đoạn cuối, còn bảo vệ danh tính của nó trước những kẻ thù khác, bởi vì nó không chỉ cứu mạng con gái gã, còn cứu mạng gã, và hơn ai hết, gã hiểu dc tầm quan trọng của danh tính.

Cuối cùng, tuy thời lượng ngắn nhất, nhưng không thể không cuối đầu bái phục và dành sự yêu mến cho Tony Stark của bác Robert. Nói không ngoa, mình thật sự nghĩ Tony là nhân vật được phát triển xuyên suốt và tốt nhất của MCU luôn. Cứ mỗi lần xuất hiện ta lại thấy thêm 1 tầng phát triển của nhân vật. Mình khá thích cách Marvel xây dựng mối quan hệ của Peter và Tony lần này, nó rất hợp lý, cần thiết và hơn tất cả, nó gây cho mình cảm giác ấm áp vô biên. Peter sau biến cố Uncle Ben, sau khi trở thành Nhện, nó chỉ có 1 mình, không thể chia sẻ với ai, ko có một father figure bên cạnh nó để dìu dắt hướng dẫn nó, nhất là khi nó đang ở độ tuổi rất nhạy cảm. Tony sau CW, là một Tony vỡ vụn và cô đơn, gã cũng chỉ có một mình, chôn vùi bản thân trong những cảm giác tiêu cực, bị phản bội, bị bỏ rơi, cảm giác tội lỗi và áp lực từ nhiều phía. Hai con người đó tìm thấy nhau và nâng đỡ lẫn nhau. Tony sau khi biết về cái chết của các nạn nhân nói chung và nhóc Speder nói riêng, nay gặp Peter, gã hết lòng hết sức bảo bọc nó …. tất nhiên là theo cách của gã. Peter thì vừa hâm mộ, vừa không ngừng muốn chứng tỏ bản thân với Tony.

Để đánh giá Tony, đừng nghe những gì gã nói, hãy nhìn những gì gã làm. Gã nhìn thấy tiềm năng ở Peter, và thế là gã chế no nó 1 bộ suit với tất cả những trang thiết bị bảo hộ tận răng để giúp thằng nhỏ tự do tung hoành mà ko sợ bị tổn thương. Gã rút kinh nghiệm từ bản thân để trang bị cho thằng nhỏ (vụ có dù, hẳn là do lo sợ từ vụ Rhodey, chứ tính ra thằng nhọ có đu đeo nhảy nhót gì đủ cao để mà có thể bung dù chứ =)) ). Gã dặn thằng nhỏ ko làm này, ko làm kia, gã thờ ơ với nó, không thèm liên lạc với nó, cái gì cũng qua Happy, nhưng thật ra báo cáo nhiệm vụ của nó gã nghe hết, tâm sự tuổi hồng của nó gã biết hết, chỉ đường cho cụ già, dc ăn bánh gã cũng biết, nghỉ học nhạc ở trường gã cũng biết. Bộ giáp khi chưa kích hoạt, vẫn ghi hình đầy đủ mọi thứ để gã luôn quan tâm dc thằng nhỏ. Đoạn lần đầu Vulture cắp thằng nhỏ lên cao, vụ bung dù, mình nghĩ chính là do Tony điều kiển, chứ thằng nhỏ đâu đã điều khiển dc bộ đồ đâu. Nhưng bung dù mà vẫn bị rơi, thế là từ Ấn Độ xa xôi nhưng 3s sau gã vẫn lao đến cứu nó lên bờ, bât máy sưởi cho nó. Tony yêu thương, bảo bọc, dạy dỗ Peter theo cái cách mà gã nghĩ là tốt nhất, chính là tin tưởng nó và bảo vệ nó từ xa, động viên, khích lệ nó khi cần thiết.

Peter thật sự giống hệt bản sao của Tony, nhưng ở mức độ ít ‘damage’ hơn. Thằng nhỏ cũng thông mình, cũng tự tin, cũng trẻ trâu, cứng đầu, và vì đã từng trải qua chính xác những thứ đó, nên Tony muốn bảo vệ nó khỏi vết xe đổ của gã bằng cách kềm chế nó, lo cho tương lai của nó. Peter chỉ là học sinh trung học, nhưng Tony đã vạch sẵn chỗ cho nó ở MIT nếu nó muốn. Tony rất muốn cho Peter một cuộc đời bình thường và tốt đẹp nhất có thể với những kẻ như bọn họ. Peter luôn ngước nhìn Tony như ngước nhìn 1 ng cha, bản thân Tony cũng thiếu thốn tình cảm của cha, nên gã đối xử với nó bằng tất cả bù đắp mà bản thân gã chưa từng có được. Đó là một mối tương tác chữa lành cho cả 2 chiều. Đoạn Tony dạy dỗ Peter sau khi chìm phà là 1 đoạn thể hiện xuất sắc quan hệ (rất giống) CHA – CON của 2 người. Peter rất sợ làm cho Tony thất vọng, còn Tony rất lo cho thằng bé. Hai ng` cãi nhau xong, thằng bé thì về nhà khóc, còn Tony, mình tinh là gã sẽ lao vào phòng thí nghiệm nâng cấp bộ giáp cho nó (mới đẻ ra bộ Iron Spider cuối phim) cho coi.

Tony muốn Peter “to be better”, thành ra đoạn cuối, khi Peter từ chối trở thành Avengers, mình nghĩ, có cái gì đó ở Tony cảm thấy nhẹ nhõm và an ủi. Cũng đã nhiều năm về trước, cũng trong 1 bữa họp báo, công bố mình là IM, cuộc đời Tony từ đó chất chồng những bi kịch. Nay, cũng trong tình huống y chang, Peter đã chọn 1 con đường khác, và con dg đó, biết đâu, thật sự sẽ khiến nó “to be better”. Nụ cười của gã khi đó là 1 nụ cười tự hào. Một nụ cười hạnh phúc hiếm hoi của Tony trong những ngày này.

1 điều nữa là sự xuất hiện của Pepper làm mình cảm thấy rất ấm áp và viên mãn. Sau bi kịch của CW, Tony chỉ có 1 mình, với 1 ng` bạn ko trách móc gì, nhưng chỉ nhìn thấy thôi cũng khiến gã ngập chìm trong tội lỗi, với 1 ‘thằng con’ giận thì giận mà thương thì thương. Nhưng giờ đây, ở HC, ta thấy bên cạnh Tony có Happy, có Pepper, và giờ, còn có cả Peter, họ làm gã hạnh phúc, họ yêu quý gã, đứng về phía gã. Pepperony đã đi dc đến đoạn kết viên mãn, đây vừa là niềm vui, vừa khiến mình không khỏi lo lắng nó là 1 điểm lặng trước cơn bão. Phải chăng, Tony sắp ra đi

Nhưng dù sao đi nữa, đó là chuyện của 1,2 năm nữa, giờ cứ chìm đắm trong hạnh phúc, trong sự cu teo chết ngất của 2 ‘má con’ Nhện – Sắt đi thôi. Dù năm sau, và năm sau nữa, IW với A4 có bi kịch đến thế nào, thì Spider-man, Homecoming sẽ mãi là góc ấm áp cứu rỗi tâm hồn mình.

Tóm lại là Spider-Man Homecoming rất xuất sắc, rất xứng đáng với số điểm nó nhận dc. Marvel vẫn phong độ rất ổn định ở phần xây dựng nhân vật. Và vì mình ko quan tâm mấy đến những khái niệm “đánh nhau hoành tráng, nổi da gà” gì gì đó, nên mình chỉ cần Marvel mãi thế này là dc.

Hãy đi coi đi các bạn ạ.

Advertisements

2 thoughts on “[Movie] Spider-Man: Homecoming

  1. Ngày nào cũng vào diaryfox để đợi bài mới của bạn. Từ bao giờ đã hình thành thói quen mỗi khi xem 1 phim Marvel, phát điên vì nó mà ko biết diễn tả như thế nào và đều mòn mỏi đợi cho kì được bài review của bạn mới cảm thấy viên mãn.
    Từ tiếng nhạc nền Spiderman, spiderman,… đầu phim cất lên là mình biết phim sẽ hay bá cháy rồi. Mỗi lần nhìn thấy chữ Homecoming là máu giần giần trong huyết quản luôn…

    1. Thật ra là vẫn lười quá, nhưng mà đọc thấy mớ bình luận, comment chỉ trích bộ phim này “ko dc hoành tránh” , Nhóc Nhện này “phụ thuộc công nghệ”, cảm thấy ngứa tay ko chịu dc.

      Với mình, bộ phim này phát triển và xây dựng nhân vật quá xuất sắc luôn, chả hiểu tụi nó xem cái gì nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s