[Movie] Bad Genius – Thiên tài bất hảo


Trồi lên phủi phủi bụi cho cái blog nào. Dạo gần đây công việc của mình có biến cố lớn nên mình bận quá, lại ko có phim nào coi xong mà có đủ cảm giác hứng thú cả, vừa hay tuần này tò mò đi coi Bad Genius và phải trồi lên đây để bày tỏ một số suy nghĩ về phim.

bad-genius-cau-chuyen-gian-lan-thi-cu-gay-sot-tai-thai-den-viet-nam

Mình đánh giá khá cao bộ phim nay, ở toàn bộ các mặt, đặc biệt là nội dung và dàn diễn viên. Điện ảnh Thái Lan ko phải là một địa bàng mình quen thuộc nên không biết bộ phim này có phải là đột phá không, hay điện ảnh của họ đã thật sự tiến đến mức độ này rồi. Cảm giác đầu tiên sau khi coi phim xong của mình là…..ĐM VN đúng là đứng ở đáy về mọi mặt. Những bộ phim dc coi là “xuất sắc” của VN gần đây như “Em chưa 18” hay “Cô gái đến từ hôm qua” gì đó, đều ko thể so dc 1 góc của Bad Genius.

Bối cảnh học đường nhưng không phải chủ đề tình cảm, mà là chuyện học, thi, quay cóp của các bạn học sinh, qua ống kính, cách kể chuyện, nhào nặn, dẫn dắt của đạo diễn thật không thua gì phim hành động, hồi hộp nghẹt thở luôn. Yếu tố âm nhạc rất là hợp lý và hỗ trợ phim nhiều lắm chứ éo có kiểu lạc quẻ như phim Việt đâu. Dàn DV thiệt sự là quá tuyệt, toàn các cô bé cậu bé ĐỀU BIẾT DIỄN. Casting cũng chuẩn nữa. Bé nữ chính nhìn có thể nói là xấu, nhưng lại quá duyên, và nhìn bé ấy toát ra hẳn cái gọi là “thông minh” luôn. Bé hotgirl thì xinh rung động lòng người, dù ko hề trang điểm chút nào. Chả bù phim VN, bối cảnh những năm 90, cấp 3 ở vùng quê mà trang điểm dày cui, lại còn kẻ mắt các thứ trông chõi ko chịu dc. Hai bé nam thì đẹp trai quá, đặc biệt là bé đóng Bank, còn Pat thì duyên.

Điều mình thích nhất ở bộ phim này là cái cách nó phản ánh thực tế cuộc sống, nó ko tồn tại những bài học giáo điều, lên gân lên cốt, cũng ko né tránh các chủ đề nhạy cảm của giới học đường, mà đánh thẳng, đánh trực tiếp. Nó cũng ko phán xét các nhân vật, nó vẫn để cho ta góc cảm nhận và suy ngẫm riêng. Có rất nhiều thứ mình cảm thấy thú vị từ 4 nhân vật chính của chúng ta, ai chưa coi phim thì có thể NGỪNG ĐỌC Ở ĐÂY ĐỂ TRÁNH BỊ SPOILER NHA.

Cả bộ phim, mình ko hề cảm thấy Pat và Grace là người xấu hay có tâm cơ gì sâu sắc cả. P và G đại diện cho tầng lớp giàu có, sinh ra với chiếc thìa vàng trong miệng, có thể nói là muốn gì có đó vì trong tay các em không thiếu TIỀN, nhưng ngoài ra, các em ấy cũng chỉ có mỗi TIỀN mà thôi, mà tiền thì đôi khi không thể mua dc tất cả, tỉ như tình bạn, hoặc sự quan tâm của gia đình.

Có lẽ mình đã rời ghế nhà trường và bươn chải với cuộc sống này quá lâu rồi, nên mình không còn cảm thấy cái gánh nặng mà các em ấy mang trên vai nữa, cái thành kiến con nhà giàu, học dốt. Mình thấy các P và G đều có sở trường riêng của các em. Pat là người rất có tố chất lãnh đạo, dẫn dắt, thuyết phục. Grace thì giỏi các hoạt động xã hội, thẩm mĩ. Chuyện các em ấy ko giỏi các môn khác đâu phải là lỗi của các em ấy, tại sao các em ấy lại phải gánh quá nhiều sự kỳ vọng và áp lực đến từ nhà trường và gia đình như vậy. Mình khá thích 1 câu nói của G, rằng tại sao phải dc 3.25 mới dc tham gia diễn kịch, chẳng lẽ em ấy quá ngu để có thể diễn kịch hay sao. Đúng vậy, Toán thì liên quan gì đến việc diễn kịch của ẻm. Đến 1 lúc nào đó, gia đình rồi cũng sẽ phải chấp nhận con cái mình KO PHẢI LÀ CON NHÀ NGƯỜI TA, cho nên mình nghĩ P và G ko xấu và cũng chưa chắc các em ấy KO CÓ TƯƠNG LAI, chỉ là các em ấy chưa dc sống và phát huy đúng sở trường thôi.

Về mặt nào đó, mình tin tình bạn của Grace dành cho Lynn là thật lòng và động cơ của Pat chỉ là nỗi sợ làm cha mẹ thất vọng chứ ko xấu xa đâu. Đấy, con nhà giàu, chắc gì đã sướng đâu.

Lynn và Bank, hai mảnh đối lập xuyên suốt bộ phim. Mình rất thích cái cách mà kịch bản xử lý 2 nhân vật này. Mình vô cùng thích tính cách của cô bé Lynn, quá thông minh, quá tháo vát và là một màu xám hoàn hảo. Em ấy KO trắng, cũng KO đen, em ấy là kẻ biết chảy theo dòng nước nhưng lại luôn luôn làm chủ dc bản thân mình. Chính nhờ điểm này mà em ấy hơn Bank khi vẫn giữ dc mình, còn Bank thì sa ngã. Cái động cơ của Lynn, với mình, từ đầu đến cuối đều là “tiện thể, ko hại ai, thì làm”, em làm bài, thuận tiện thì chỉ các bạn, thế là các bạn dc điểm, em dc thêm tiền để giúp ba, đó là win win, ko ai bị thiệt thòi ở đây hết. Cho đến phi vụ cuối cùng vẫn là như thế. Trong đầu em ấy chỉ có kiếm tiền và điểm để đi du học mà ko phải phiền ai cả, chứ ko hề muốn “mở thành đường dây kiếm tiền như Bank”. Và chính ở cái động cơ này mà mình thấy chuyện Lynn quay đầu là hoàn toàn hợp lý chứ ko có gì khiên cưỡng hết. Em ấy luôn ý thức dc chuyện mình làm là sai, và dừng lại hay ko, hoàn toàn nằm ở bản thân em ấy mà thôi. Em ấy hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình. Tiền, với Lynn là công cụ, chứ ko phải là ham muốn. Hơn nữa, Lynn rất may mắn em có 1 người cha luôn yêu thương và là chỗ dựa vững chắc cho em. Không như Bank

Trong mắt mình, Bank rất đáng thương. Cũng là học sinh nghèo học giỏi, gia đình khó khăn, nhưng ko như Lynn đã có cha che chở, gánh vách cả thế giới cho em, thì Bank lại phải là người gánh vác gia đình, làm chỗ dựa cho mẹ. Có quá nhiều thứ cần đến em, gây áp lực lên em. Bank xuất phát điểm là 1 đứa trẻ rất lương thiện, rất TRẮNG, em nguyên tắc đến nỗi ko thể chấp nhận chuyện quay cóp của bản thân, và cũng ko thể làm ngơ trước chuyện quay cóp của bạn, vì em biết đó là điều sai trái. Cuộc đời em sẽ rất kiểu mẫu nếu như em thuận lợi đạt dc học bổng toàn phần của Sing, mọi thứ đều như em mơ ước, dc học, dc giúp đỡ mẹ nữa. Nhưng không, kể cả khi em không gian lận, thì cuộc đời cũng đã gian lận với em. Pat ko nhằm vào em do tư thù, nó chỉ thuần là lợi ích cá nhân, và em nhận ra, bản thân em, ngoài trí thông minh của mình, ko tiền, cũng ko quyền, ko thể làm gì cả. Thứ em có thể làm chính là tận dụng vốn có mà thôi. Nếu cứ ôm lấy quy tắc, nội quy, thì em chẳng có gì hết. Và giây phút nếm dc quyền lực của mình (đoạn đòi thêm tiền mới giao đáp án), tận hưởng dc sức mạnh đồng tiền (mua sắm tân trang cửa hiệu), em hoàn toàn gãy đổ, từ TRẮNG, đã chuyển hẳn thành ĐEN. Bởi vì với Bank lúc này, TIỀN chính là quyền lực, là chìa khóa cho những giấc mơ của em.

Mình rất là thích cách đạo diễn xử lý cái kết của bộ phim này. Theo kiểu thông thường, đám học sinh này sẽ trở thành bạn thân sau khi cùng nhau vượt qua gian khó. Nhưng không, chúng nó Thân ai nấy lo, mỗi đứa 1 con đường rất trung thành với tính cách. Cái cách mà Bank biến chất, Lynn quay đầu, nó rất thực tế, bởi vì ngay từ khi bắt đầu, thứ Lynn hướng tới là làm giáo viên (đoạn đồng ý dạy Grace vì dc gọi là cô giáo), còn Bank là kiếm tiền lo cho mẹ. Phim kết ở đoạn Lynn đồng ý tự thú, nhưng ko cho chúng ta biết em sẽ kể hết, lôi hết mọi người, hay chỉ mình em. Còn Bank, em ấy có kế hoạch nhưng liệu có thực hiện việc gian lận kiếm tiền, em ấy dọa kéo chìm tất cả, nhưng liệu có làm…..đó, với mình là cái kết hay, vì nó cho mình “hy vọng” ở cả 2 nhân vật, rằng họ vẫn còn đường lui cho mình, còn chút …tình nghĩa gì đó cho nhau, cho những đứa ‘bạn’.

Nói chung, đây là 1 bộ phim đáng xem lắm, rất hấp dẫn, mọi người hãy xem để thấy VN mình tuột hậu cỡ nào rồi =))

Ps: Nụ cười của Bank đoạn ở Úc, khi thằng bé ko khai ra Lynn, thật sự đáng yêu đến nao lòng ý. Mình nghĩ khi đó thằng bé ko khai, đó là cái tình nó trả lại cho con bé đoạn nó tố cáo con bé rồi. Mấy đứa nhỏ này, nói cho cùng, đâu có hoàn toàn xấu, quan trọng là ở ngưỡng này của cuộc đời, các em sẽ chọn đi tiếp con đường nào……

 

Advertisements

5 thoughts on “[Movie] Bad Genius – Thiên tài bất hảo

  1. Dàn diễn viên phải gọi là chất lừ đến từng chi tiết. Bạn Lynn chuẩn hình tượng: bà ko cần xinh đẹp, nội khí chất thôi là đủ cả dàn xin chết rùi, quá bá đạo (ôi chân dài miên man). Cặp nhà giàu lắm lúc làm mấy trò mất nết lém mà vẫn thấy chúng nó cuteo hạt mè dễ sợ.
    Bạn Bank thì chuẩn soái ca lớp bên, lúc TRẮNG thì trông như cún con ngơ ngác, tội chít đc; mà lúc ĐEN cũng ngầu bá cháy bọ chét. Mà lúc vừa xuất hiện đã thấy Bank quen lắm, thì ra trc kia từng xem 1 quảng cáo của bạn í rồi: https://www.youtube.com/watch?v=RcYPH0jANXo Cute!

  2. Nay em mới đi xem phim, phim đỉnh thật, nhưng từ chiều đến giờ cứ thấy không thoải mái lắm với cái kết, lúc đấy em nghĩ kiểu Lynn mà tham gia phi vụ của Bank thì mới thực sự đỉnh, cùng nhau kiếm bộn tiền luôn, chứ kết như phim thì hơi bị mang hơi hướm Lynn “cải tà quy chính”, Grace với Pat thì lại trở thành nạn nhân bị Lynn tố cáo. Nhưng mà đọc review của chị thì mới thấy kết thế là hợp lý nhất với tính cách từng nhân vật, dù sao thì như chị nói, cũng đâu chắc được Lynn sẽ lôi cả Pat với Grace ra đâu :) Nên là cảm ơn review này của chị đã “khai thông” suy nghĩ của em về cái kết phim ^^

  3. Em thấy tội Bank quá chị ạ. 1 đứa có trái tim ko 1 vết nhơ, cuộc đời chỉ biết cố gắng cố gắng cố gắng, tin tưởng vào 1 tương lai tươi sáng sẽ tới nếu cứ tiếp tục làm người tốt. Bởi vì trái tim quá đơn giản yếu mềm, quá ngay thẳng hà khắc, nên khi vấp ngã, khi nhìn thấy mặt đen tối của thế giới, niềm tin mới dễ dàng bị xoay luôn 1 vòng như vậy. Thật ra lúc rớt cái học bổng Singapore, Bank vẫn có thể đứng dậy tiếp tục đc. Em nghĩ lúc Bank đánh mất niềm tin hoàn toàn là từ khi Lynn đến kêu Bank hợp tác gian lận STIC. Lynn khác Bank, nếu tư tưởng của Lynn là “cực đoan tiến bộ” và “điều hòa thỏa hiệp”, thì Bank là “tuyệt đối bảo thủ”, Lynn tự quyết định khi nào trở về mảng màu trắng trong cuộc đời mình, Lynn ko đơn giản như Bank nhưng lại ko nhận ra điều đó. Em thương Lynn lắm, khi thấy cái mindset của Bank từ từ sụp đổ và thay đổi để kết phim Bank trở thành 1 người khác vậy, ánh mắt Lynn nhìn Bank như kiểu tự trách mình “oh what have you done Lynn” vì đã lôi Bank vào vụ này :((( cử chỉ nắm tay Bank như ráng níu kéo Bank về. 1 phần Lynn từ bỏ cơ hội vươn ra xa hơn sau vụ này em nghĩ là vì trong lòng còn tự trách bản thân về Bank, Lynn nhớ câu “Cậu ko nghĩ mình nên chịu trách nhiệm cho những gì mình đã bắt đầu sao?” của Bank.

    Em vừa mừng vừa tiếc vì kết phim ko nói rõ câu chuyện của Bank sau cùng sẽ thế nào, vì em vô cùng hy vọng khi chín chắn hơn, Bank sẽ nhận ra là cậu chỉ mới lớp 12, còn cả 1 cuộc đời phía trước và tất cả chỉ là 1 cái hố để sau khi cậu rơi xuống thì leo lên, chứ ko phải tiếp tục đào hố mà sa lầy tiếp :(

    1. Chị nghĩ Bank dao động là vì câu nói “dù cậu ko gian lận, thì cuộc đời cũng đã gian lận với cậu”. Kiểu nào, hoàn cảnh nào, ss cũng thấy câu này đúng với cả đám trẻ trong đó luôn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s